Leyenda

December 1, 2009

1/12/2009

Filed under: Uncategorized — AlexCab @ 7:37 am

Không thèm ngắm gà khỏa thân, kiên quyết không để mình phải ngắm gà khỏa thân.

=] Dạo này thích búng tay. Thói cũ. Búng tay, huýt sáo. Những thứ cũ rích đó luôn có chỗ để dùng, hoặc nếu mình chờ đợi chúng có công dụng nào đó vào một ngày nào đó.

Hóa ra anh ấy cũng dùng… thôi, gọi là Gold Truth đi =] Thắc mắc quá, chẳng biết bác ấy với anh ấy có ở chung khu, sáng sáng ra cà phê cà pháo với nhau hay không mà tư tưởng lớn gặp nhau thế =]

Chuyện cười, một không đủ thì nhiều hơn ~

Hèm, mình không muốn cười cách đặt tên đó, nhưng… =]]

Í, kiếm được cuốn đó rồi :”3 Mua được thì tốt, nhưng down được… chắc cũng không sao “__”

Ve vãn mèo là điều không tốt =.= Không lẽ nói xừ là mình ghét mấy con mềm mềm, nhưng vớ vẩn là nó rút móng cho mình ăn xước ngay =.= Ai da, ôm thì cũng được, đừng cào lại tui =3=

Một câu ra thì, cũng là chuyện thiên hạ. Mình chả cản nổi người ta thích lo chuyện thiên hạ, mà cũng chả thèm cản làm gì.

Hoàng tử gì, mình vẽ toàn ra… trap ~__~ Thôi cứ xem như em nó hay đùa… Còn tới bốn bạn nữa lận ~_~

Hoa đẹp bao giờ cũng có gai

và bên cạnh hoa lúc nào cũng đầy bọ hôi

November 30, 2009

30.11.2009

Filed under: Uncategorized — AlexCab @ 6:22 pm

Nếu bạn cảm thấy nỗ lực của mình không nhận được sự coi trọng như chúng xứng đáng có được, bạn phải nghĩ đến việc thay đổi công việc của mình.

Từ nay không nhiều chuyện nữa. Mắc công “được” nói sau lưng mà còn phải vui vẻ nghe cho hết nữa, một lần thôi đủ rồi, không cần đến lần thứ hai mới phản ứng đâu. Tạo ra thị phi là nghề của chàng, gì chứ phá hoại thì từ lúc bé thơ chàng đã lỡ tay chơi đểu vài người, làm người ta khóc được là chàng cười hết lớn =]

Được bạn ấy nói thế thì nguy cơ sau này được-đâm-đểu cũng không phải chuyện lạ. Nhưng nói thật thì chuyện này chẳng có gì gay cấn hết, lãng phí đầu óc vì một đối tượng vớ vẩn như vậy… nói kiểu hồi cấp 2, “phí sức” =] Có điều, sau này cũng muốn đấu thử ai đó cỡ ông đó đó, mình vẫn ôm hận hồi xa xưa chưa rửa =]] Chỉ e là sau này, “lớn” ra thì đâm ra tư tưởng lớn hợp nhau, chả thèm cãi cọ mà về một phe với nhau thì chán *cười*

Mà thôi, về chơi với VFC =3= Chốn yên bình thế thôi cũng được rồi, tăm tăm chuyện thiên hạ lúc rảnh thôi.

Gái xinh *giãy giãy giãy* Trai xinh *giãy giãy giãy* Hình cũ luôn là thứ đầy bất ngờ, phải công nhận vậy.

Mình của ba năm trước, tóc đen dài (có lẽ thướt tha), áo dài trắng, chụp hình sticker thì bạn Thư kêu “giống phim ma” thì phải. Chỉ còn lưu dấu tích trên photobucket =]

Trời ơi, storyboard như hiện trường án mạng á =]]

Không giận lâu, nhưng để đầy bụng =]] Ngậm tăm là thói quen không tốt, cắn nát cả tăm, xác tăm dắt vào miệng, rát cả lưỡi =-=

November 29, 2009

29.11.2009

Filed under: Uncategorized — AlexCab @ 10:50 am

Ngồi rầu rĩ chán nản xong thì… hết muốn chán. Dạo này ngủ quá trớn, mơ tầm bậy tầm bạ cả lên, đang mơ đoạn này sọt thẳng sang đoạn khác…

Muốn lại ăn súp với bánh bao ;__; Kết hợp đồ ăn kiểu đó vẫn ổn mà, không ảnh hưởng nhiều đến dạ dày >__< Hôm nay thì không ăn trưa. Mà, cái thể loại động-vật-về-đêm như vầy…

Avatar thì, làm theo kiểu lấp lánh vàng xanh đỏ. Dù sao cũng là Umineko, thôi thì đi tông đó cho nó vui.

Còn tiền mà, đi mua đồ ăn.

Chuyển “nhà” cũng là chuyện thú vị. Nhất là chuyển đi cùng “đại gia đình” *cười*

Hay là đi đồ nét bức Beatrice ‘ v ‘ Dù sao cũng đang rảnh rỗi… Mà hình như hiểu lý do bạn Shi kêu mình “xuống sắc” rồi, tại ủ trong nhà, ứ làm gì sất, ăn ngủ lên mạng, không đụng đến cuốn vở… Nhất là còn chuồn học ; ” ;

Bạn tặng cho đôi găng :”3 Cũng thích :”3 Nếu sau này có cần thì cũng tiện, lúc đầu nhìn còn tưởng găng nhỏ xíu dùng không được, sau đó mới biết là cỡ nào cũng xài được hết.

Livestream hông nghe được, mạng lởm quá ;__; Chỉ có thể chat thôi ;__;

Hình như có người dùng Google Translate dịch blog alkun ra… tiếng Đức O – o Hy vọng là… anh Gu gồ đừng dịch thành cái gì ba chấm quá ;__;

November 26, 2009

27.11.2009

Filed under: Uncategorized — AlexCab @ 10:37 pm

Câu chữ chính là trá ngụy. Càng nhiều câu chữ, càng nhiều trá ngụy. Chỉ có kẻ hiểu trá ngụy của câu chữ mới có thể tạo ra trá ngụy trong câu chữ.

Trá ngụy không phải có kẻ thắng thế mới có quyền tạo ra, cả kẻ yếm thế cũng có thể dựng nên trá ngụy. Lại nhớ câu của Thủy Cảnh tiên sinh *cười*

“Thiên thời, địa lợi, nhân hòa” theo kiểu binh pháp ám hành thì đúng là tha hồ được con cháu đời sau nó chửi vào mặt. Chính sử có khi lại thành trò cười thiên hạ. Mà, dù có đưa ra bao nhiêu giả thuyết, sự thật vẫn chỉ có một. Nhưng tiếc là không có một Beatrice như trong Umineko để dẫn đường cho Dante đến với sự thật *cười*

Thứ tình yêu lạ thường đó với nàng, có lẽ không chỉ người đàn ông đó có, mà ta cũng có. Khi ta hiểu được trá ngụy nàng tạo ra, sự thật nàng gửi gắm, cũng là lúc ta thay nàng bắt đầu cuộc chơi mới.

Nàng đã không muốn “chỉ” nói ra sự thật. Nàng muốn người đó phải tìm ra sự thật, và nàng – người biết sự thật – sẽ là kẻ dẫn đường.

Lảm nhảm nhiều về Beato quá +__+ *lẹt bẹt đi học*

November 23, 2009

23.11.2009

Filed under: Uncategorized — AlexCab @ 5:58 pm

Tình yêu sét đánh…

Đánh liên tiếp vài tháng một cú thế này thì có mà trụy tim mất.

Hình như mình thích đàn ông tóc dài, chín chắn nhưng không ma lanh à nha =.= Giỏi gì đó, không xuất sắc lắm cũng được, mỗi trời một vua mờ *cười*

Nói chung là có khát khao. Nhưng mình cũng hiểu, khát khao đó chỉ dừng ở chân trời đó, hình ảnh đó. Lìa xa ảo tưởng đó thì không có tình yêu. Cái gì cũng đúng chỗ, đúng thời điểm, đúng đối tượng. Không có chỗ cho giả định, vậy thì đó là Gold Truth à *cười*

Có đau đớn thì có tỉnh ngộ. Tạm thời mình chưa mong tỉnh ngộ. Hết phim đó đi rồi tỉnh. Mà cũng chuẩn bị khùng lên rồi, ghép cặp gì quái quá, thà để ảnh chết quách với tình yêu vô vọng của ảnh đi… À không,  ý em là, đừng đi với nhỏ đó… Anh chết để bảo vệ cô gái anh từng yêu đi anh, đừng bay vèo vèo vô vòng tay bạn khác như vậy chớ *bay vô vòng tay em thì được đó (cười)*

Lại còn cái cảnh câu khách đó nữa chứ. Chết mất.

Anh ấy thì thôi khỏi đi, mình nhớ ra mặt anh kia mà gọi tên anh ấy mới điên chứ. Ôm trai này gọi tên trai kia, nếu xét về tình tiết thì quá gay cấn *cười* Nhưng vẫn chưa đủ đẩy cao trào đâu.

Đó là tình yêu à?

Đừng có bất thình lình nhờ người ta. Khùng.

November 22, 2009

22.11.2009

Filed under: Uncategorized — AlexCab @ 6:06 pm

Ngày sinh nhật tưởng vui vẻ đến phút cuối, rốt cuộc kết thúc chẳng vui vẻ.

Mình cảm thấy đau. Đau.

Dù có tự hào rằng sẽ “thắng”, nhưng nếu không thể “chiếu tướng” thì trò chơi vẫn quanh quẩn ở đó.

Thấy run sợ. Mình chợt nhìn ra giới hạn dành cho chính mình.

Trễ rồi.


November 20, 2009

20.11.2009 (2)

Filed under: Uncategorized — AlexCab @ 5:23 pm

Mỗi thông điệp tồn tại, vì sẽ có người đọc nó, phát hiện ra nội dung của nó.

Thông điệp của riêng một người, chỉ có người đó mới hiểu được nó. Chìa khóa cần tra đúng ổ mới mở được, cũng có người mở được bằng cách này hay cách khác, nhưng vì cách vào không phải là mở đúng khóa, nên không bao giờ có được thông điệp tuyệt đối.

Vậy có tồn tại thứ thông điệp dành cho nhiều người?

Không, chỉ có thứ thông điệp nhắm đến nhiều người, nhưng nó cũng giống hệt như mở sai cách. Thông điệp tuyệt đối vẫn chỉ dành cho một người.

Đau lòng nhất, chính là phát hiện ra chân lý và sự thật.

Cô ấy làm tất cả, chỉ để chờ đợi một người phát hiện ra “sự thật”. Cô ấy đủ niềm tin rằng người ấy sẽ tìm ra được sự thật.

Tôi cũng đang gửi đi một thông điệp, không, chính xác là “tạo ra” một thông điệp. Và tôi có niềm tin rằng người ấy sẽ hiểu được, dù chính tôi đã tạo ra thông điệp theo cách mà chỉ có riêng người ấy mới hiểu được thông điệp tôi dành cho người ấy.

Những người khác cũng vậy. Thông điệp dành cho họ, chỉ có họ đủ khả năng mở ra, đọc được và thấu hiểu. Thông điệp cũng kèm theo cả niềm tin rằng người ấy có thể có được khả năng đó.

Nhưng một cánh cửa, đừng bao giờ mở quá trễ. Khi thời gian kết thúc, sau cánh cửa sẽ chỉ còn lại khoảng không.

Niềm tin từng tồn tại. Thông điệp từng tồn tại. Không ai chối bỏ sự tồn tại trong quá khứ, nhưng tương lai thì không.

November 19, 2009

20.11.2009

Filed under: Uncategorized — AlexCab @ 8:51 pm

Lừa dối. Lừa dối. Thật đúng là “lừa dối”.

Không giết người vì giận dữ. Không giết người vì vui thú. Không giết người vì “trả thù”.

Chúng tôi chỉ là ảo ảnh trong đầu một Ange-sama cô đơn chẳng có ai làm bạn.

Checkmate of the Golden Witch.

Đi tặng chocolate thì không được gây lộn với người ta đâu nha *cười*

Cái bộ Justice đó nhìn Battler đẹp hơn thiệt chứ bộ *long lanh* Mà cái Nhật ký, 34 nói cũng đúng ấy chứ. Không lẽ giờ bảo, “đúng là… troll”?

この世に真実など何もありません。
この世の一なる元素であると謳われる「愛」すらも、所詮は幻想。
ファンタジー。
全てをミステリーで説明し、ファンタジーを否定しようとする人間には、愛する資格も、愛される資格もない ということかもしれませんね。

Thế giới này, chẳng có sự thật nào tồn tại cả.
Ngay cả thứ được xem là nguyên tố duy nhất của thế giới này – “tình yêu” – thực chất cũng chỉ là ảo ảnh.
Huyễn tưởng cả.
Những kẻ cố giải thích tất cả bằng bí ẩn, và chối bỏ ảo tưởng, có thể nói theo một cách nào đó là không đủ tư cách để yêu và tư cách để được yêu.

(Anti-Mystery vs Anti-Fantasy TIP – Umineko no naku koro ni)

“愛が欲しい”
“幸せが欲しい”
これも私を失望させる願いね。
だって、私が一言、「安心して。貴方、幸せよ。愛されてるわ。」って言ってあげれば、それで叶っちゃうん だもんね。
あぁ、下らない。
愛も幸せも、どちらも空気と同じようなもの。
それは世界を満たしているけれど、理解しなければないも同じ。
だから、そんな当たり前なものを欲しがる程度の人間にもやっぱりがっかり。

“Tôi muốn có tình yêu.”
“Tôi muốn được hạnh phúc.”
Những điều ước kiểu đó toàn khiến ta thấy thất vọng.
Thế là, ta chỉ cần nói một câu : “Đừng lo. Ngươi đang hạnh phúc đấy. Ngươi đang được yêu thương đấy.”, thế là ước muốn đạt thành rồi đó.
Ôi, thật chẳng ra làm sao.
Tình yêu cũng như hạnh phúc, cũng giống như không khí đâu đâu cũng có.
Nhưng dù chúng có lấp đầy thế giới này, nếu ngươi không hiểu được thì cũng coi như chúng không tồn tại.
Thế nên, những kẻ chỉ đủ khả năng để mong ước điều hiển nhiên như thế, đều chỉ mang lại thất vọng cho ta mà thôi.

(Nhật ký của Lambda – Umineko no naku koro ni)

Không lẽ phải dịch là “lệnh bà” Lambda sao *cười méo*

Đạt đến khả năng lý luận cỡ đó rồi, đúng là không còn gì… troll hơn nữa.

November 18, 2009

18.11.2009

Filed under: Uncategorized — AlexCab @ 4:33 pm

Chuyện tình bi đát chung quy là chưa… Dù sao thì coi phim cổ trang, màu của phim Trung Quốc là hợp nhãn nhất :”3

Từ nay bái bai Facebook-chan ~

Chủ nhật là sinh nhật mình, hai hai hai ~ Ở nhà nghỉ dưỡng… Hay là chăm chỉ mua giấy về vẽ ha…

Nói chung là em Bạch Lan lại làm tim mình thổn thức ;___; Chẳng thà em cứ ngồi yên đó, đừng có chạy lên… Ờ thì coi như em chạy theo bạn em đi, em cũng giữ chỗ cho bạn em mà, việc gì phải chạy lên và ngồi đúng ghế đó làm gì…

AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA…

Thôi thì cho là mình hoang tưởng đi, ôm thất vọng sớm để từ bỏ em ấy sớm. Tình yêu “sai trái” mà.

Hây dà *thở dài* Hôm nào vui vẻ đú thử Motion Graphic xem thế nào đây…

November 16, 2009

17.11.2009

Filed under: Uncategorized — AlexCab @ 7:13 pm

Không thích chút xíu nào hết.

T…T Nhịn đi. Xuống nào, xuống nào.

Chưa làm xong việc nữa…

Ý kiến của mình “được” coi thường cơ đấy. Ừ thôi kệ, dù sao bạn ấy cũng quen kiểu đó rồi, hết thuốc chữa, “không quan tâm” hoặc vài ba thứ đại loại như thế.

Hai ông bố nhìn lùn lùn và dễ thương, làm mình nhớ tới mong ước ngày xưa… Mà lúc đó, mấy ông bố phấn khích quá rồi đâm ra không đồng ý cho con rể tương lai rước cục cưng đi là chết đó *cười*

Ừ mà yêu thì nó thế đấy. Toàn đi từ hiểu lầm này tới hiểu lầm khác =] Tình yêu thật thì quả là mấy bạn “nhỏ” chưa trải qua được, cùng lắm cũng chỉ luôn hô hào rằng nào là tình yêu như thế thì quá ngốc nghếch =]

Cái cảm giác lớn rồi cũng lạ lẫm nhỉ.

Thật đáng thương và xuẩn ngốc làm sao, khi đến tận giờ này mà vẫn thiếu đi một phần để thành con người “hoàn chỉnh”.

Mọi thứ xảy ra, có thể cả hai chẳng bao giờ nhớ hết. Nhưng tình cảm được xây dựng từ những ký ức đó sẽ luôn là sợi xích vô hình giữ cả hai lại. Để rồi sau đó…

để ở mãi bên nhau, chẳng cần đến “chứng cứ” cụ thể nào.

Tình yêu của người đàn ông đó có thể bị coi là ngây thơ trong mắt bọn trẻ nít, song đối với một người phụ nữ, đó là “sự thật”.

Without love, the truth can’t be seen
Without trust, the love can’t be seen

Ối, thiệt rồi, sự cản trở của papa =]

Next Page »

Blog at WordPress.com.